Bố tôi là người yêu thương chúng ta vô điều kiện, là người hy sinh tất cả vì chúng ta. Là chỗ dựa vững chãi, là mái nhà chở che,.. bố là người anh hùng của tất cả mọi anh hùng.

Bố là người anh hùng vĩ đại nhất

Nhớ lại hồi ấy

Khi ấy nhà tôi nghèo lắm nhà chỉ dùng để che nắng thôi chứ còn mưa thì cả nhà 5 người ngủ chung một giường. Nhà có 2 giường thì mưa giột thế là đành nằm chung với nhau. Không hiểu sao lúc ấy 5 người ngủ một giường mà vẫn thấy giường rộng.

Có một ngày trời bão, mẹ đi vắng chỉ có 3 chị em ở nhà cùng với bố. Bão to đến nỗi cây xoài nhà tôi gãy mất mấy cành to đùng. Bố sợ nhà sập nên nhét 3 chị em ngồi dưới một cái gầm bàn. Và dặn ở yên đó không được ra ngoài. Một mình bố đi ra đi vào để che chắn chăn màn không bị ướt để tối còn có chỗ mà ngủ. Lúc đó tôi chỉ nghĩ “chắc người lớn không sợ nhà sập”. Lớn lên tôi mới biết dù là ai thì cũng có nỗi sợ cả. Chỉ là bố tôi lúc đó như một siêu anh hùng chạy khắp nhà để che mưa che củi.

Đã có lần tôi chứng kiến cảnh bố đánh mẹ ngay ngoài chuồng lợn. Lúc đó bỗng nhiên tôi thấy ghét bố. Tôi thấy bố sao mà ác thế và rồi tôi thách thức bố “ bố có giỏi thì đánh cả con đi”. Mãi sau này tôi mới biết mẹ tôi bị thím tôi vu khống là trộm đồ của người khác . Bố không tức quá nên không hỏi mẹ mà lại đi đánh mẹ.

Mâu thuẩn giữa tôi và bố

Đã có lần tôi và bố xảy ra tranh cãi nảy lửa lại cũng vì chuyện của gia đình  . Bố tôi vì bị người ta xui khiến mà về đánh mẹ tôi, bố tôi chê cái nhà này “rách như tổ đỉa, không có chỗ mà ngủ”. Bố trách tất cả đều là lỗi của mẹ tôi rôi ông hận nhà này nghèo là do mẹ tôi không biết làm ăn. Ông đánh mẹ tôi và đòi mua mìn về cho nó nổ tan cái nhà này.

Tôi lúc đó đã không chịu được, thương mẹ tôi cãi lại với bố “ bố không cần đi mua mìn đâu để con đi cho” rồi tôi lấy cái búa tôi đập mấy nhát vào miếng táp lô tường nhà. Mẹ khóc, bố khóc, 3 chị em tôi khóc. Lúc đó tôi đã rất ghét bố, rồi tôi ước bố chết đi. Ước bố không tồn tại trên đời này để không làm khổ mẹ tôi.

Lớn hơn một chút

 Tôi đi học lớp 7 thì mấy thằng con trai lớp tôi đến chơi. Trong đó có thằng bạn thân ngồi cùng bàn với tôi (vì tính tôi chỉ toàn chơi cùng các bạn nam, không thích chơi với các bạn nữ). Mấy bà hàng xóm khẩu nghiệp không hiểu lý do gì đi nói với bố tôi là tôi đưa người yêu về nhà chơi rồi phá hoại vườn của hàng xóm. Trời ơi chắc bà ấy bị điên rồi lớp 7 tôi còn chưa dậy thì làm sao mà biết yêu. Rồi bố đánh tôi và đuổi bọn kia về, lúc đó tôi thấy nhục nhã với lũ bạn quá.

Tôi hận bố sao lại không tin tôi, không nghe tôi mà lại đi nghe mấy bà hàng xóm, chẳng lẽ tôi không phải là con gái của bố. Sao lúc nào tôi cùng thấy bố tôi đối xử với chị gái và em trai tôi rất tốt. Còn đối với tôi lại không giống một đứa con. Tôi ước mình được như chị và em tôi. Tôi lại càng ghét bố hơn nữa.

Sự tin tưởng

Lúc đó tôi đã biết buồn, tôi buồn vì bố tin những lời người ta nói mà không bao giờ tin tôi dù tôi có làm gì đi chăng nữa. Tôi buồn vì trong con mắt bố tôi là một đứa con gái “mất nết” mới ba tuổi ranh mà bày đặt yêu đương.

Tôi luôn nghĩ là bố mẹ sinh tôi ra, chăm sóc tôi từ khi tôi còn bé. Hiểu từng cái nhăn mày nhíu trán của tôi. Cớ sao lại vì vài lời đơm đặt khẩu nghiệp của mấy mụ hàng xóm xấu xa mà đánh chửi tôi. Chưa bao giờ tôi giận bố đến thế? Tôi tự hỏi bản thân mình rằng từ bao giờ mà bố không còn yêu tôi nữa vậy? Từ bao giờ mà tôi trở thành tội đồ của cái nhà này? Tôi có làm gì sai không?

Viết đến đây tự dưng nước mắt của tôi lại cứ tuôn trào vì ký ức ngày xưa lại hiện về!! Tôi xin dừng tại đây.

Tôi sẽ kể tiếp câu chuyện của mình vào một ngày gần nhất.

Xin cảm ơn và hẹn gặp lại!

Truy cập https://2day.com.vn để đọc thêm nhiều bài viết thú vị hơn nhé !

“Súng tốt đạn lép” & cách tăng cường sinh lý phái mạnh

Previous article

Về xứ Nghệ cùng em

Next article

You may also like

Comments

Leave a reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *