Tư vấn sản phẩm:
Chăm sóc khách hàng:
2day
2day

Tôi từng tự tử vì… quá béo

Cập nhật 02:35 23/11/2012

Mỗi người trong chúng ta đều có những mơ ước riêng để cố gắng. Bản thân tôi cũng đã từng phải cố gắng, phải đau khổ, vật vã vì cái mơ ước nhỏ nhoi của mình. Cân nặng – đã có lần vì quá tuyệt vọng tôi đã đi tìm cái chết vì nó… 

Tôi sở hữu một chiều cao “tạm được”: 1m67. Tuy nhiên, cân nặng lại rất… khủng khiếp: 72kg. Tôi đã cố gắng hết sức để khống chế cân nặng của mình nhưng không hiệu quả. Những năm tháng qua tôi luôn phải sống trong mặc cảm. Bọn con trai cùng lứa hay trêu ghẹo, những cô bạn gái luôn mang tôi ra làm chủ đề để “xôn xao”. Bao nhiêu ánh mắt dị nghị luôn hướng về tôi. Vì thế, nỗi tự ti thường xuyên ập đến mỗi lần tôi đi mua quần áo hay được mời đến dự đám cưới, tiệc tùng. Tôi thường “mất ăn mất ngủ” vì câu hỏi: “Mình biết mặc gì bây giờ?”. Suốt bao năm qua, tôi không dám chụp cho mình tấm ảnh nào…

 

 

Tôi luôn ao ước được mặc một bộ bikini thật đẹp để khoe mình trên bãi biển mỗi mùa hè, nhưng dĩ nhiên, “giấc mơ chỉ là giấc mơ”. Thần tượng của tôi đơn giản chỉ là một cô người mẫu xinh đẹp nào đó. Dù ngưỡng mộ và ao ước được như họ nhưng thú thật, tôi ganh tị với họ vô cùng. Những cô gái đẹp không gây nên tội gì cả, chẳng qua họ sở hữu thân hình quá “chuẩn” mà thôi. Có lẽ không chỉ tôi mà nhiều cô gái mập khác cũng có chung những nỗi buồn, sự mặc cảm, tự ti như vậy.

Theo chỉ dẫn của mọi người, tôi ráng nhịn ăn nhưng khi đi làm, tôi luôn bị chóng mặt, say xẩm không thấy gì, hai chân run run khi lên cầu thang. Sợ quá, tôi không dám tiếp tục. Tôi theo lớp tập Aerobic đều đặn suốt một năm nhưng cũng không hiệu quả vì càng đói tôi càng ăn nhiều thêm. Đã sử dụng hết ba hộp thuốc hỗ trợ giảm cân nhưng vóc dáng của tôi vẫn không có gì thay đổi. Thậm chí, tôi còn bị táo bón kéo dài sinh ra bệnh trĩ. Ngay cả giấm táo, giấm đậu tương cũng trở nên “vô hiệu” dù tôi đã ăn hết mỗi thứ hai hũ. Tôi tới gặp bác sĩ để được sự tư vấn tốt nhất, tuy nhiên, loại thuốc tôi uống sau đó lại khiến tim đập nhanh không ngờ. Quá sợ hãi, tôi dừng hẳn.

 

 

Nỗi buồn lớn nhất của tôi là tới tuổi “cập kê” nhưng vẫn chưa có anh chàng nào nào yêu thật lòng. Tôi ước ao có thể ăn mặc thật đẹp, thật sang trọng và xuất hiện trước đám đông cùng người đàn ông lý tưởng của đời mình. Tôi hy vọng để rồi… tuyệt vọng.

Do tự ti, tôi chỉ dám hẹn hò, yêu đương qua điện thoại hay “thế giới ảo” bởi nếu nhìn thấy tôi, “đối phương” chắc chắn sẽ… chạy mất dép. Cách đây khoảng hai năm, tôi vô tình quen mới một người bạn trai ở Sài Gòn, còn tôi ở Đà Lạt. Tối nào cũng vậy, chúng tôi “buôn điện thoại” với nhau sau 9 giờ. Những cuộc điện thoại cứ kéo dài mãi tưởng chừng không bao giờ chán. Anh nói rằng tôi có giọng nói rất ngọt ngào, nữ tính và chính tôi là người phụ nữ anh tìm kiếm bấy lâu. Tôi đã vô cùng hạnh phúc. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi rung động bởi từ trước đến nay, chưa có ai quan tâm tới tôi nhiều như vậy.

Còn tôi, dĩ nhiên, tôi luôn viện cớ bận rộn để tránh gặp anh và để che giấu thân hình của mình. Tôi chỉ nói bóng gió với anh rằng tôi rất xấu, chưa một lần tôi dám nói thật về chiều cao và cân nặng của mình.


Những cuộc điện thoại cứ thế kéo dài một năm…

Vào một ngày tháng 10 năm 2011, anh nói là sẽ lên Đà Lạt tìm gặp và cầu hôn vào đúng ngày sinh nhật tôi bất chấp việc tôi xấu hay đẹp. Hôm đó, tôi ngồi đợi anh ở quán cà phê. Một lát sau, anh gọi điện hỏi tôi đã tới quán chưa, mặc quần áo màu gì… Tôi không ngờ rằng, đó là cuộc điện thoại cuối cùng giữa chúng tôi. Anh đã không xuất hiện như đã hứa và cũng chẳng có lời cầu hôn nào. Tôi vẫn ngồi đợi anh hàng giờ trong quán, từ khi khách khứa ra vào tấp nập tới khi mọi người về hết, chẳng còn ai, quán đóng cửa. Tôi thậm chí còn chưa biết mặt anh. Số điện thoại anh vẫn dùng để gọi cho tội đã khóa từ ngày đó đến bây giờ.

Tôi đã nghĩ đến cái chết. Về nhà, nhốt mình trong phòng, tôi lấy dao rạch một đường trên tay mà không biết đau đớn. Tôi không muốn tử tự, tôi chỉ muốn cắt bớt phần nào thịt mỡ dư thừa trên thân thể mình. Mất máu, tôi choáng và hoảng hốt la lên, mẹ tôi vội chạy tới, cầm máu và chuyển tôi tới bệnh viện. Sau đó, tôi bị rơi vào tình trạng gần như tự kỷ, nhốt mình trong phòng, không giao tiếp với ai. Ba mẹ tôi đã rất lo lắng và buồn phiền vì sợ tôi lại làm liều. Bà đã xin nghỉ làm để ở nhà chăm sóc và canh trừng tôi.

 

 Có thể nhiều bạn trẻ khác sẽ nói tôi ngu ngốc, nhu nhược, nhưng nếu bạn rơi vào tình cảnh như tôi có thể bạn cũng sẽ tuỵêt vọng như vậy thôi.

Một hôm, tôi tình cờ đọc được những bài viết tâm sự của một số trường hợp giống như tôi, họ đã sử dụng và giảm cân thành công nhờ sản phẩm giảm cân SUPERIOR FAT BURNER chiết xuất từ tinh chất trái bưởi, tôi thật sự cảm động và trách bản thân mình đã sống vô nghĩa.  Tại sao tôi không cố gắng hết mình mà chưa gì đã vội vàng bỏ cuộc. Tôi cố gắng hơn để hòa nhập dù đôi khi vẫn không tự tin. Tôi tự nhủ với bản thân, sẽ không bao giờ hành động dại dột nữa.

Nếu được chọn, chúng ta sẽ không ai chọn mình là một người béo mập, xấu xí nhưng… cuộc sống mà, có vô vàn điều ta không thể chọn. Vì vậy, nếu có ước mơ, ta hãy cứ theo đuổi chúng đến cùng. Và tôi đã tìm được cho mình một lý do để cố gắng. Tới giờ sau khi sử dụng 2 hộp SUPERIOR FAT BUNNER tôi đã giảm chỉ còn 60kg. Hiện tại tôi khá hài lòng với số cân nặng và chiều cao mình đã đạt được.

Giờ đây, điều tôi mong muốn nhất là có được sự đồng cảm và những bí quyết giảm cân hiệu quả từ những người bạn có hoàn cảnh giống tôi


2day
2day
2day
2day
Viết bình luận:
 
     Gửi        Nhập lại   
2day
2day